Hiển thị các bài đăng có nhãn CỔ NHẠC. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn CỔ NHẠC. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 18 tháng 7, 2014

Võ Đông Sơ - Minh Cảnh trình bày



Biên cương lá rơi Thu Hà em ơi,
đường dài mịt mùng em không đến nơi.
Mây nước buồn cơn lửa binh,
hết kể chuyện chung tình,
khóc than riêng em một mình.


Cây tuôn lá xanh xây mồ cho anh,
tình đầu bẽ bàng trong cơn chiến chinh.
Đưa tiễn nào hay rẽ chia,
cách trở hận muôn đời.
Nói nữa chi thêm nghẹn lời.


Trời ơi! Bởi sa cơ giữa chiến truờng thọ tiễn nên Võ Đông Sơ đành chia tay vĩnh viễn Bạch Thu Hà.
Bạn tình ơi! Đừng hoài công mòn mỏi đợi chờ.
Hãy gọi tên ta trong những chiều xuân lạnh khi cánh nhạn bay về cuối nẻo trời xa.

 
Hay những đêm thâu tựa rèm châu ngắm ánh trăng tà,
nàng hãy nhớ đến tháng năm này, có một người yêu đã vùi thây giữa vùng cát trắng.


Ta cảm thấy một vùng trời đất hình như đảo lộn, máu đào tuôn đẫm đẫm nhung bào
Ta gọi tên em trong tiếng nấc nghẹn ngào.

 
Đây mới thật là lần chia ly vĩnh viễn, hết mong gì gặp gỡ cùng nhau.
Rượu ly bôi ngày ấy tiễn anh đi, hoa lá bay theo vó ngựa phi,
nàng có biết đâu buổi tiễn đưa hôm ấy là buổi chia ly nàng chờ đợi mà chi.



Ta cảm thấy máu ngừng trong nhịp thở, rút gươm thiêng mà dòng lệ tuôn sa.
Khắc vào cây ba chữ Bạch Thu Hà để kỷ niệm ngày ta không gặp nữa.

 
Tuấn mã ơi! Hãy phi mau về báo hung tin cho quân ta được rõ rằng Võ Đông Sơ đã vùi thây trong gió bụi quan hà.

 
Tiếng kẻng thu quân tắt liệm tự bao giờ.
Hoàng hôn phủ trùm lên bãi chiến một vẻ tiêu điều lạnh lẽo hoang sơ.


Lá rừng rơi rụng như mưa, phải chăng xây hộ nấm mồ cho ta.
Máu hồng theo lệ tuôn sa, nhắc câu chung thủy lòng ta nghẹn ngào.

 
Máu đào tuôn đẫm ướt nhung bào, chí anh hùng vùi trong kiếm đao.

 
Bóng chiều rơi cuối nẻo biên thùy, ta thấy miền xa rủ bóng quân kỳ

Ta muốn kêu lên ba tiếng Bạch Thu Hà.

 
Bạch Thu Hà Bạch Thu Hà ơi! Tim ta như ngừng đập, máu tuần hoàn như ngưng chảy khắp châu thân.
Thôi thôi, lỡ làng tiếng hẹn trăm năm, từ đây có nhớ đến ta nàng hãy ngâm câu "Túy ngoạ sa trường quân mạc tiếu, cổ lai chinh chiến kỷ nhân hồi"


Bạch Thu Hà, Bạch Thu Hà ơi!
Nàng đã bao phen vượt suối trèo non để giữ vẹn trinh tiết, ta mấy bận lao mình trong nắng gió.

 
Chuyện hàn huyên chưa cùng nhau cạn tỏ thì giọt máu chung tình đã nhuộm thắm chinh y.
Thôi kể từ đây hết nợ hết duyên, hết ân hết ái, lưỡi gươm thiêng ta xin gởi lại cho người yêu lý tưởng Bạch Thu Hà.


Hỡi tình chung ơi!
Đường dài mịt mùng em không đến nơi.
Mây nước buồn cơn lửa binh,
hết kể chuyện ân tình
khóc than riêng em một mình


Bạch Thu Hà, Bạch Thu Hà, vĩnh...khụ khụ... biệt...!

Tình Anh Bán Chiếu - Út Trà Ôn

 
Út Trà Ôn 
 Út Trà Ôn 
 Tên thật: Nguyễn Thành Út  sn: 1919 -
  tại Đông Hậu, huyện Trà Ôn, nay thuộc tỉnh Vĩnh Long. 
Nhiều anh em, bạn bè còn gọi Út Trà Ôn bằng cái tên thân mật – cậu Mười.
 
Hòòòòo ....... ooơơơi!
Chiếu Cà Mau nhuộm màu tươi thắm,
công tôi cực lắm mưa nắng dãi dầu.
Chiếu này tôi chẳng bán đâu,
tìm cô không gặp, hòòòòo ...... ooơơơi,
tôi gối đầu mỗi đêm.

Ghe chiếu Cà Mau đã cắm sào trên bờ kinh Ngã Bảy
sao cô gái năm xưa chẳng thấy ra ....... chào.

Cửa vườn cô đã khoá kín tự hôm nào.
Tôi đã vác đôi chiếu bông từ dưới ghe lên xóm Rẩy,
chiếc áo nhuộm bùn đã lấm tấm giọt mồ hôi.
 
Nhà của cô sau trước vắng tanh,
gió lạnh chiều đông
bỗng có ai dạo lên tiếng nguyệt cầm,
như gieo vào lòng tôi một nỗi buồn thê thảm.

Cô đã đặt đôi chiếu bông bề dài hai thước,
có lẽ để điểm tô ở chốn loan phòng.
Hôm nay cô đã quên tôi để cất bước theo chồng.
Cô ơi, đôi chiếu này tự tay tôi dệt lấy,
tôi đã lựa từng cọng lác, sợi gai.

Nhưng khi tôi đến nơi thì cô đã rời bỏ quê nhà sang qua xứ khác.
Tôi đứng trước cổng vườn xưa nỗi buồn man mác,
còn đôi chiếu này tôi biết tặng cho ai.

Nhớ năm ngoái khi ghe vừa tới vàm sông Ngã Bảy,
cô đã tươi cười
dẫn tôi đến tận nhà cô.cô đưa tôi vào chốn phòng riêng
để đo ni chiếc giường gõ đỏ và
Cô đặt làm đôi chiếu và cô hỏi qua giá cả,
tôi trả lời lấy giá rẻ làm quen.Năm hôm sau
Khi tôi sắp sửa lui ghe,
cô còn đứng trên bến dặn dò kỹ lưỡng.
 
Sau khi cô đà quay gót,
chiếc áo bông hường khuất dạng sau mấy lùm tre.
cô có biết đâu tôi đã lấy nón lá che ngang
để dấu đôi dòng nước mắt,
vì không muốn bàng quang thiên hạ
họ cười tôi là một kẻ si tình.

Khi hỏi lại xóm giềng, tôi mới biết,
cô theo chồng đã được bốn trăng qua.
Mình dám đâu sai hẹn với người ta,
mà họ đành đoạn bỏ nhà đi xứ khác.

Tôi vác đôi chiếu bông mà cõi lòng tan nát,
bước chân đi như thể xác không ........ hồn.

Nước mắt cứ tuôn rơi theo lá rụng trên đường.
Gió đông vụt vù thổi mạnh, lạnh đất trời,
lạnh đến cả tâm can.
Người ta đã có đôi rồi,
chiếu chăn đâu ấm bằng người tình chung,
để mình vác cặp chiếu bông,
chờ đợi chi nữa uổng công đợi chờ.

Khuya đêm nay ngồi chờ nước lớn,
nỗi buồn đau cứ canh cánh bên lòng.
Tôi thấy đời tôi sao lạnh lẽo khôn cùng.
Còn chi buồn hơn nghề bán chiếu,
để tô điểm loan phòng cho những gái còn xuân.
 
Đến khi họ cất bước sang ngang
lại không một lời hỏi han từ giả,
đến đôi chiếu bông tôi đã uổng công
ngồi dệt mấy ngày đêm ròng rã,
mà nay vẫn còn nằm trơ ở dưới khoang thuyền.

Ngọn gió đêm đông , đừng thổi nữa,
lòng tôi lạnh lắm gió đông ơi!
Tôi nhổ sào cho ghe chiếu trôi xuôi,
lòng nặng trĩu một nỗi sầu tê tái.

Tôi ngồi yên sau lái,
Đôi mắt vẫn hướng về nẻo cũ, vườn xưa.
Hỡi ôi, con sông Phụng Nghiệp chảy ra bảy ngã,
thì lệ của tôi sao nó cũng lai láng muôn dòng.
 
Có ai biết được tấm lòng của tôi
với cô gái mỹ miều trên kinh Ngã Bảy.
Sông sâu bên lở, bên bồi,
tình anh bán chiếu trọn đời không phai.

CA CỔ--DÒNG SÔNG QUÊ EM



Dòng sông quê hương... sáng tác năm 1976.. Lúc Sg mới giải phóng! Ngày nào cũng nghe ca lúc 12g trưa trên Đài Phát Thanh Thành Phố nên MH thuộc làu.. ! và giờ vẫn hát rất chuẩn .. !.. để thay đổi không khí Mời Bạn cùng thưởng thức ! Đã là ăm nhạc thì gì ta cũng nên tường tận..! 

Bài này cùng thời với bài Hoa Mua Tím, Cô Gái Tưới Đậu.. do Phượng Liên trình bày..!  Ai sống trong giai đoạn ấy sẽ nghe thường nếu có time sẽ post lên cho các bạn xem cho biết.. ! những bài này Mh đều ca được hết vì vong cổ nhưng... các  vần  điệu  luyến láy đều rất  dễ ..  Thik nhất là điệu trăng thu dạ khúc ! 



DÒNG SÔNG QUÊ EM 
Nữ: Chiếc xuồng nhỏ đưa em về xóm nhỏ.
Nghe rì rầm tiếng sóng vỗ gần xa.


Nam: Dòng sông quê em đẹp ánh trăng ngà.
Nghe câu hát xa xa lòng anh chạnh nhớ.


NHẠC


Nữ: Ơi! Ơi Vàm cỏ đông, ơi hỡi dòng sông. Nước xanh biên biếc chẳng đổi thay dòng. Đuổi Pháp đi rồi nay đuổi Mỹ xâm lăng. Giặc đi đời giặc sông càng xanh trong. Giặc đi đời giặc sông càng xanh trong.


VỌNG CỔ

1/ Nam: Từ buổi quen nhau anh thường kể cho em nghe chuyện màu xanh trên dòng sông vàm cỏ. Kỷ niệm quê hương hay tình em đó rồi năm tháng xa nhau như con sóng nhỏ trong.......lòng.


Dòng nước trong xanh soi ánh trăng rằm. Mấy mươi năm sông cùng ta ra trận là bấy nhiêu lần chở nặng chiến công. Màu xanh quê hương lớn lên trong bom gầm lửa đạn. Nắng dãi mưa ngàn có tình mẹ chắc chiu. Dòng sông tôi yêu chở nhiều nhung nhớ.


2/ Nữ: Vàm cỏ yêu thương như tình người em gái nhỏ. Vẫn ở bên anh không rõ tự bao giờ. Long an ơi chung thủy đợi chờ. Quê hương em là bài ca bất tận. Trung dũng kiên cường đánh giặc toàn dân. Qua vàm cỏ đông lại nhớ về tân trụ hỏi nơi nào không mang kỷ niệm quê hương. Mất mát đau thương càng cao giọng hát, cay đắng mặn nồng vẫn thơm ngát tình em.


TRĂNG THU DẠ KHÚC 


Nam: Gió lên đi cho tình ta say ước mơ. Bấy lâu mong chờ. Ánh trăng đôi bờ.

Nữ: Người đi thương nhớ quê hương. Thuỷ chung giữ vẹn nghĩa tình sắc son mến yêu.

Nam: Dòng sông quê hay dòng sữa mẹ hiền. Chở che bom đạn nuôi đàn con yêu tháng năm. 

 
VỌNG CỔ


5/ Nữ: Hàng dừa nước lung linh ru mình trong nắng mới, xuân đến xuân đi mấy mùa chờ đợi thời gian ơi chở nổi mong.......chờ.

Tình quê hương không bến không bờ.


Nam: Nơi chưa đến chưa quen mà sao thấy nhớ. Miền hạ bây giờ vui lắm phải không em. 

 
Nữ: Tiếng hát đêm đêm của đàn em nhỏ. Vàm cỏ đông, ơi vàm cỏ đông. 


Nam: Có phải máu cha ông mấy lần rơi đỗ cho mảnh đất Long An rạng rỡ tên vàng.


6/ Nam: Anh sẽ giữ cho màu xanh trên dòng sông Vàm cỏ, giữ êm đềm kỷ niệm của tuổi thơ.


Nữ: Giữ cho Long An bài ca thương nhớ, giữ ánh trăng vàng, giữ ngôi sao nhỏ quê ta.


Nam: Nghe tiếng em ca trên dòng sông giải phóng. Lòng lâng lâng như giấc mộng ban đầu.


NHẠC


Nam: Ở tận sông Hồng, em có biết quê hương anh cũng có dòng sông. Anh mãi gọi với lòng tha thiết. Vàm cỏ đông ơi vàm cỏ đông.